| 1 | 擅自 | 擅自 | shàn zì | shan4 zi4 | without permission | | |
| 2 | 擅长 | 擅長 | shàn cháng | shan4 chang2 | to be good at; to be expert in | | |
| 3 | 不擅辞令 | 不擅辭令 | bù shàn cí lìng | bu4 shan4 ci2 ling4 | to lack facility in polite speech (idiom) | | |
| 4 | 宠擅专房 | 寵擅專房 | chǒng shàn zhuān fáng | chong3 shan4 zhuan1 fang2 | an especially favored concubine (idiom) | | |
| 5 | 擅 | 擅 | shàn | shan4 | without authority; to usurp; to arrogate to oneself; to monopolize; expert in; to be good at | | |
| 6 | 擅场 | 擅場 | shàn chǎng | shan4 chang3 | to excel in some field; expert at sth | | |
| 7 | 擅闯 | 擅闖 | shàn chuǎng | shan4 chuang3 | to enter without permission; to trespass | | |
| 8 | 擅断 | 擅斷 | shàn duàn | shan4 duan4 | arbitrary | | |
| 9 | 擅离职守 | 擅離職守 | shàn lí zhí shǒu | shan4 li2 zhi2 shou3 | to abscond; to be absent without leave | | |
| 10 | 擅美 | 擅美 | shàn měi | shan4 mei3 | to enjoy fame without sharing it; to take the credit | | |
| 11 | 擅骑善射 | 擅騎善射 | shàn qí shàn shè | shan4 qi2 shan4 she4 | to excel in horsemanship and marksmanship (idiom) | | |
| 12 | 擅权 | 擅權 | shàn quán | shan4 quan2 | to arrogate power | | |
| 13 | 擅用公款 | 擅用公款 | shàn yòng gōng kuǎn | shan4 yong4 gong1 kuan3 | to embezzle public funds | | |
| 14 | 擅作主张 | 擅作主張 | shàn zuò zhǔ zhāng | shan4 zuo4 zhu3 zhang1 | to make decisions without authorization or consultation (idiom) | | |
| 15 | 专擅 | 專擅 | zhuān shàn | zhuan1 shan4 | without authorization; to act on one's own initiative | | |