| 1 | 王粲 | 王粲 | wáng càn | Wang2 Can4 | Wang Can (177-217), poet, generally regarded as the most brilliant of "the seven masters of Jian'an" 建安 | | |
| 2 | 粲 | 粲 | càn | can4 | beautiful; bright; splendid; smilingly | | |
| 3 | 粲粲 | 粲粲 | càn càn | can4 can4 | bright, splendid and eye-catching (of dresses, etc.) | | |
| 4 | 粲花 | 粲花 | càn huā | can4 hua1 | good at speech; skilled in talking | | |
| 5 | 粲夸克 | 粲夸克 | càn kuā kè | can4 kua1 ke4 | charm quark (particle physics) | | |
| 6 | 粲烂 | 粲爛 | càn làn | can4 lan4 | brilliant; sparkling; radiant; bright | | |
| 7 | 粲然 | 粲然 | càn rán | can4 ran2 | clear and bright; with a big smile | | |
| 8 | 粲然可观 | 粲然可觀 | càn rán kě guān | can4 ran2 ke3 guan1 | to have achieved signal successes (idiom) | | |
| 9 | 粲然一笑 | 粲然一笑 | càn rán yī xiào | can4 ran2 yi1 xiao4 | to grin with delight (idiom) | | |
| 10 | 粲者 | 粲者 | càn zhě | can4 zhe3 | a beautiful girl; a beauty | | |